Các sản phẩm thời trang được nhiều bạn gái quan tâm !

đồ lót-ao thun nam

đồ lót nữ-so mi nam

thời trang mặc nhà-áo lót

Những cô gái hành nghề “chia sẻ” nỗi buồn ở Đồ Sơn

Một buổi sáng ở khu nghỉ mát Đồ Sơn, tôi nhận thấy trong một quán cà phê rất nhiều các cô gái trẻ. Họ ngồi uống cà phê, trà Dilmah, nước trái cây… và nhìn chúng tôi nửa như đã rất quen, nửa như thăm dò, nửa rất sỗ sàng và nửa như dè dặt.

Trong con mắt của tôi, họ chỉ chừng trên dưới 18 tuổi. Có những cô không khác gì một nữ sinh THPT. Họ vừa có cái gì đó mộc mạc của những thôn nữ, lại vừa có cái gì đó như đã rất từng trải của những đàn bà đô thị quen thói hưởng lạc. Nhưng tất cả họ đều mang một gương mặt ngái ngủ. Thi thoảng có cô ngáp vặt hoặc xoay vặn người tỏ sự mệt mỏi. Họ là ai? Họ từ đâu đến? Họ làm gì ở nơi chốn vui chơi, ăn uống suốt ngày đêm này? Và điều gì đã làm cho gương mặt còn non tơ của họ trĩu nặng sự mệt mỏi như thế?

Khoảng mười năm trở lại đây, những người nông thôn bắt đầu những cuộc di dân ngắn hạn đến các thành phố kiếm ăn. Tôi gọi là những cuộc di dân ngắn hạn vì họ không định cư ở thành phố. Họ chỉ đến đó làm ăn dăm sáu tháng hoặc một năm lại trở về quê quán.

Họ đến thành phố làm tất cả những gì có thể làm để kiếm tiền nuôi sống gia đình họ. Bởi ruộng đất cấy trồng ở quê họ mỗi ngày một thu hẹp, giá nông sản rẻ rúng và không ổn định đã đẩy cuộc sống của gia đình họ vào hoàn cảnh vô cùng khó khăn. Họ làm xe ôm, làm người giúp việc, làm phục vụ trong các quán ăn, làm các công việc chân tay nặng nhọc….

Một trong những dòng người di dân “đặc biệt” là những cô gái trẻ từ các miền quê. Trong dòng người di dân đặc biệt ấy lại có những người đặc biệt. Họ là các cô gái rất trẻ có nhan sắc. Những người trẻ có học hành đi xin việc thì vũ khí của họ là tấm bằng của một trường đại học kèm thêm những chứng chỉ tiếng Anh hay tin học. Còn vũ khí của những cô gái trẻ thôn quê kia chính là nhan sắc. Ai không có nhan sắc sẽ bị loại. Ai không có nhan sắc sẽ không kiếm được nhiều tiền. Bởi khách hàng của họ là những người đến đó để mua nhan sắc trong một hai tiếng đồng hồ hay là một đêm.

Một trong những nơi mà những cô gái trẻ này thường tìm đến là những khu nghỉ mát. Các khu nghỉ mát ở các thành phố biển lại là nơi họ tìm đến đông nhất. Bởi những nơi đó cũng là những nơi nhiều du khách tìm đến nghỉ ngơi và tìm trò tiêu khiển trong những khu nhà nghỉ, các quán karaoke, mát-xa… chập chờn sáng tối.

Trước khi đến đó, họ đã biết trước công việc họ sẽ làm. Nhưng họ cần tiền cho chính họ và cho gia đình họ. Khi đến nơi, họ viết thư hoặc gọi điện thoại cho người thân và nói rằng họ được nhận vào làm tiếp tân trong một nhà hàng, một quán cà phê, một quán gội đầu hay một công ty nào đó.

Nhưng thực chất họ chỉ là những nhân viên phục vụ cho các nhà nghỉ. Họ không phải nhân viên lễ tân, không phải nhân viên buồng bàn. Họ là những nhân viên đặc biệt mà chính họ đã tự gọi họ là “những nhân viên chia sẻ nỗi buồn”. Họ “chia sẻ” nỗi buồn với những cậu thanh niên chưa đủ tuổi đi bầu cử cho đến những người đàn ông đã về hưu.

Có lúc, họ “chia sẻ” nỗi buồn với khách hàng từ hoàng hôn cho tới sáng. Và sáng hôm sau, họ đi như những kẻ say rượu đến các quán ăn và quán cà phê. Họ vừa đi vừa như gục xuống vì buồn ngủ và mệt mỏi.

Ở bất cứ khu nghỉ mát biển nào cũng có họ. Cho dù, công việc “chia sẻ” nỗi buồn ấy bị cấm đoán, bị trừng phạt có ghi trong pháp luật nhưng số nhân viên đến xin việc không bao giờ giảm đi bởi số người có nhu cầu “chia sẻ” ấy không bao giờ giảm. Một cô gái vừa sốt và ho vừa “chia sẻ” nỗi buồn với khách nam nhi. Một cô gái bị đau mắt đỏ nhưng vẫn đeo kính đen chia sẻ “nỗi buồn”. Một cô gái vừa “chia sẻ” nỗi buồn vừa nghĩ về đám cưới của mình với một người trai làng đang ngày ngày làm nghề đóng gạch mộc ở quê.

Họ tìm đến nơi này để kiếm tiền một cách nhanh nhất bằng công việc “chia sẻ” nỗi buồn này để chuẩn bị cho cuộc sống gia đình bước đầu của họ. Họ cũng là một cô gái như muôn vàn cô gái khác, họ muốn đám cưới của họ cũng phải đàng hoàng như bạn bè trong xóm ngoài thôn. Họ cũng cần chăn hoa gối thêu. Họ cũng cần một hai bức ảnh photoshop.

Họ cũng cần ít vốn giắt lưng để mua một đôi lợn giống hay một chú bê cho việc làm ăn của họ trên những cánh đồng lam lũ bao đời nay như ông bà, cha mẹ họ. Bởi cha mẹ họ là những người nông dân với một mức thu nhập hàng tháng chỉ đủ mua hai bát Phở 24 hay Phở Vuông không thể nào giúp họ cho dù bố mẹ họ thương yêu và lo lắng cho họ đến đâu.

Tôi đang viết về họ và tìm mọi cách để giảm đi những bi kịch và sự ê chề của những cô gái thôn quê vốn có nhan sắc và ngây thơ. Trong 100 cô gái làm công việc “chia sẻ” nỗi buồn ở các khu nghỉ mát biển có bao nhiêu phần trăm tìm đến công việc này là do những đòi hỏi hưởng lạc cá nhân và do bị cưỡng ép? Tôi nghĩ và tin chỉ có từ 1 đến 3% các cô gái thôn quê ở trong trường hợp đó mà thôi.

Có những cô quyết định làm công việc đó nhưng đêm đêm chỉ mong trời chóng sáng và đếm từng ngày để được trở về quê quán của mình. Có cô khi giải nghệ đã lên tận khu nghỉ mát nước khoáng Hoà Bình ngâm mình một ngày để cố có được cảm giác mình đã tẩy bớt những ê chề, nhớp nháp lâu nay.

Có cô khi gặp lại “đồng nghiệp” đã tâm sự: “Sau khi cưới mấy tháng trời, đêm nào tao cũng sợ anh ấy ngửi thấy mùi lạ trên người tao”. Có cô bị chấn thương tâm lý do hoảng sợ một thời gian dài sau khi lấy chồng. Cô gái ấy sợ nếu trong lúc ân ái hay trong giấc mơ buột miệng nói những lời mà cô ấy đã từng nói khi làm công việc “chia sẻ” nỗi buồn mà cô đã vùi sâu vào bóng tối của quá khứ. Có cô từng giật mình kinh hãi khi vô tình như một thói quen lặp lại những hành động “chia sẻ” quá lành nghề mà cô được “đào tạo” miễn phí trước kia.

Nếu bạn còn ngờ vực về những điều tôi đang viết, bạn có thể đến bất cứ khu nghỉ mát biển nào mà xem. Bạn hãy ngồi uống cà phê buổi sớm và quan sát những cô gái trẻ. Họ luôn luôn mang theo gương mặt ngái ngủ như những cô bé phải học khuya trong các kỳ thi.

Bạn hãy thật dịu dàng và tỏ ra thân thiện với họ hay tỏ ý muốn được họ “chia sẻ” nỗi buồn của bạn. Họ sẽ kể cho bạn nghe những câu chuyện mà nếu bạn là nhà văn, bạn cũng khó có thể tưởng tượng ra. Bởi trong sâu thẳm con người họ, các cô gái thôn quê kia mang một tâm hồn mộc mạc và ngây thơ. Họ cũng đầy lòng tự trọng nhưng rồi cuộc đời đã đẩy họ vào những bi kịch khôn lường.

Tôi đã nghe một người bạn kể câu chuyện về đứa cháu họ của chị. Cô gái ấy đã từng làm trong một khu mát-xa nhưng công việc cụ thể lại là mát-gần. Trước khi lấy chồng, cô gái ấy đã quá giày vò về những gì cô đã làm trước đó. Bởi cô yêu người con trai kia vô cùng và người con trai ấy đã yêu cô với trái tim nồng cháy và chân thành. Cô gái ấy thấy cô không thể giả dối với người yêu của mình.

Thế là, cô đã thú tội trước người yêu như con chiên thú tội trước Chúa. Người con trai đã không chịu nổi điều ấy và quyết định chia tay cô. Một vài người thân của cô biết chuyện đó đã mắng cô sao lại nói ra những bí mật chết người như thế. Cô đã khóc và nói với họ rằng: Nếu cô yêu ai, cô cũng sẽ nói ra những ngày tháng đen tối của cô vì cô không muốn lừa dối người mà cô yêu dấu.

Các tiệm mát-xa đều được chính quyền địa phương cho hành nghề theo luật pháp. Bởi thế nhiều người đến tiệm mát-xa để thư giãn theo phương pháp vật lý trị liệu đúng nghĩa. Nhưng cũng có một số tiệm mát-xa đã biến hình.

Một người quen của tôi đã kể đi kể lại một câu chuyện buồn trong một lần ông đi mát-xa. “Đấy là một nơi trông rất nghiêm túc và sạch sẽ”, ông nói. Vì thế mà ông đã đến đó. Nhưng khi mát-xa thì cô gái rất trẻ đã cố tình mát-gần và kích động ông.

Khi ông hỏi cô là ở đó cũng làm cả chuyện ấy ư thì cô gái nghĩ ông có “nhu cầu” và đã nói ông muốn gì cô cũng chiều. Ông vừa bực tức vừa sợ hãi và định bỏ đi. Cô gái van xin ông đừng bỏ đi vì như thế cô sẽ bị chủ tiệm phạt tiền và đuổi việc.

Nhìn gương mặt cô gái trẻ như con gái mình, ông động lòng. Ông hỏi cô vì sao lại không tìm việc khác để làm. Cô nói với ông cô không thể tìm được việc gì ngoài việc rửa bát ở các quán cơm bụi. Nhưng rửa bát thì tiền thu nhập cũng chỉ đủ cho cô chi tiêu mà thôi.

Trong khi đó cô cần giúp cha mẹ ốm đau của cô và tiền cho hai đứa em trai cô ăn học. Cô bảo nếu không được học thì hai đứa em trai của cô sẽ nghèo khổ mãi và biết đâu lại rơi vào rượu chè, trộm cắp hay nghiện ma tuý. Cô nói cô sẵn sàng đi làm tiền nhưng hai đứa em trai cô phải trở thành người có bằng cấp và có nghề nghiệp.

Thấy cô gái tâm sự một cách rất chân thành và đau đớn, ông hỏi thăm gia cảnh và quê quán của cô. Và ông kinh hãi nhận ra đó là cô gái người cùng làng. Vì sống và làm việc ở thành phố mấy chục năm rồi và vì cách biệt tuổi tác quá xa nên cả hai người không biết nhau.

Mấy chục năm trước, tôi nghe một câu chuyện về một cô gái làm tiền bị gia đình phát hiện đã quyên sinh vì nhục nhã. Nhưng bây giờ, chúng ta có thể nhìn thấy những cô gái ăn mặc đẹp, miệng tươi cười mời khách trước cửa nhiều nhà nghỉ ở các khu nghỉ mát biển một cách tự nhiên như thể họ đang làm một công việc chính đáng và công khai(?!).

Rất nhiều những cô gái ấy chỉ cần mặc bộ đồng phục của một trường trung học phổ thông nào đó và khoác thêm một chiếc cặp thì chúng ta ai cũng tin đó là một nữ sinh xinh đẹp và thông minh. Nhưng không, họ là những cô gái đang sống trong nhiều khu nhà nghỉ vật vờ và nhơ nhớp như trong động quỷ.

Để mỗi buổi sáng, họ ngồi uống cà phê hay trà Dilmah trong dáng hình mảnh dẻ, thư sinh với đôi mắt ngái ngủ giống như những đứa con, đứa cháu của chúng ta ngái ngủ sau một đêm thức khuya để làm bài tập hay chuẩn bị cho một kỳ thi quan trọng và đầy khó khăn



Xem bài theo từ khoá : , ,


Bài viết liên quan

Trả Lời

Địa chỉ e-Maii của bạn được giữ bí mật. Mục đánh dấu sao là bắt buộc *

*
*